Hai Sắc Hoa Tigôn

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi cảm thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thuờng hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng thế thôi!"

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng,
Là chút lòng trong chẳng biến suy!"

Đâu biết một đi một lỡ làng,
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá! Tồi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

Từ đấy, thu rồi, thu lại thụ..
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha!

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một muà thu trước rất xa xôị..
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu nhạt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy sang sông đứng ngó đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

GIỌT LỆ MÙA THU

Anh hỏi em…
Sắc mùa thu vàng mộng
Em ước gì…
Cho hy vọng tương lai?
Em bảo rằng…
Tình yêu ngày nồng ấm
Mãi bên nhau…
tay dìu nắm đừng phai

Siết chặt tay…
Anh bảo rằng mãi mãi
Tình chúng mình…
Kết chặt sợi dây hồng
Dù nhỏ nhoi…
Một rạn nứt cũng không
Anh xin hứa…
Suốt đời lòng chung thủy

Không để em…
Cay đắng lụy giọt châu
Nào ngờ đâu…
Lời thề sau hôm đó
Đã theo anh…
Vượt ra ngõ bay xa
Em chết lặng…
Tình xót xa vỡ lỡ

Hồn quay cuồng…
Tiếng sét nổ xẹt ngang
Tim tê buốt…
Khung gian mùa thu lạnh
Kỷ niệm đau…
Se thắt mảnh hồn tan
Niềm vui chợt…
Biến sầu lan cô quạnh

Và từ đó…
Niềm bất hạnh em mang
Những giọt lệ mùa thu tràn xuống má
Khóc cho mình…
Khóc cho cả dối gian
Khóc cho lời đen trắng bạc như vôi

Tịnh Tâm

Cuộc Đời Đức Phật


Đức Phật Thích Ca
Từ Đâu Suất giáng trần
Nước Ca Tỳ La Vệ
Vào Rằm Tháng Tư
Hoa Vô Ưu bừng nở
Tại vườn Lâm Tỳ Ni
Trái đất sáu lần rung động
Nhạc trời trỗi khúc hoan ca
Thần dân vui khắp mọi nhà
Chúc mừng Thái tử Tất Đạt Đa
Tịnh Phạn vua cha
Rời hoàng cung đi đón
Hoàng hậu Ma Gia
Sinh ra Ngài bảy ngày thì đã quy thiên
Kiều Đàm Di mẫu, thay thế mẹ hiền
Nuôi Thái tử cho đến ngày khôn lớn
Tất Đạt Đa thông minh xuất chúng
Thiên tư cốt cách siêu phàm
Sở học không thể nghĩ bàn
Bao nhiêu thái sư cũng đều bái phục
Xuyên suốt cổ kim, không còn gì dạy nữa
Lớn lên, lời A Tư Đà, Vua Cha chợt nhớ
Mượn tay nguyệt lão kết tóc se tơ
Công chúa Gia Du kiều diễm như mơ
Để cột chân trong lâu đài nhân thế
La Hầu La, tiếng bí bô con trẻ
Mở mắt chào đời, tập nói tiếng Mẹ Cha
Ngài muốn nhìn nhân tình thế thái gần xa
Nên dạo chơi ngoài bốn cửa thành : đông tây nam bắc
Thấy cảnh sanh già bịnh chết
Ngài liền quyết chí xuất gia
Vào nửa khuya Mồng Tám Tháng Hai
Sa Nặc ơi, đưa ta vượt khỏi hoàng thành
Xa lìa cung vàng điện ngọc
Xa lìa vợ đẹp con ngoan
Vì chúng sanh, ta ra đi quyết tìm ngôi báu
Tới dòng A Nô Ma
Ngài tự tay xuống tóc
Sa Nặc ơi, thôi, ngươi hãy lui về
Trở về thưa với phụ thân
Và nhắn lời của ta từ biệt
Còn riêng ta
Đến khi nào, tìm ra đạo thì mới trở về
Bằng ngược lại, thì xem như ta đã mất
Từ đó, giữa trùng trùng Lạp Sơn Hy Mã
Đêm ngày gội tuyết nếm sương
Sáu năm khổ hạnh khôn lường
Vẫn chưa tìm ra Ánh Đạo
Bao nhiêu đạo sĩ, quyền cơ tuyệt xảo
Bao nhiêu pháp thuật, huyền vi tuyệt trần
Nhưng còn chỗ kẹt, không phải toàn chân
Ngài lại một mình, đi tìm chân lý
Bên cạnh dòng sông, Ni Liên Thuyền ý vị
Đan cỏ làm tòa, rồi khẳng quyết một câu
Chính nơi đây
Nếu không thành đạo
Thì ta quyết không rời chỗ nầy
Dù cho bụi đá trơ cây
Dù cho xương tan thịt nát
Thất thất tham thiền nghiêm mật
Cuối cùng chứng đắc đạo ca
Vô Thượng Chánh Đẳng Phật Đà
Bồ Đề Đạo Tràng, sen báu nở hoa
Vào ngày trăng tròn, tháng mười hai âm lịch
Bốn mươi lăm năm trường vân du hóa độ
Hơn ba trăm hội chuyển pháp thuyết kinh
Hàng hàng lớp lớp đệ tử đảnh lễ nghiêng mình
Sáu nẻo ba đường rợp bóng Đạo Vàng siêu tuyệt
Thuận thế vô thường
Có sinh phải có diệt
Có diệt phải có sinh
Nhưng đạo lý chơn thường
Băng ngang dòng sinh diệt
Tại rừng Sa La
Đấng Cha Lành đã tám mươi năm tuổi già
Bảy chúng đệ tử cùng quây quần câu hội
Ngài bảo các con có còn gì muốn hỏi
Những gì ta dạy xưa nay
Đại chúng im lặng tỏ bày
Nếu chúng con đã thông suốt
Thì ta có mấy lời Di Giáo
Giới luật làm Thầy, đó là bậc nhất
Giáo pháp Ba Thừa, đó là vô song
Khai thông vô thỉ vô chung
Mở đường vô sinh vô tử
Các con chớ có quên mình, gìn giữ
Đó là lời cuối cùng của Đức Như Lai
Tu chỉ một đường, không một không hai
Phật tánh muôn đời, không thêm không bớt
Mỗi mỗi chúng con, hãy chuyên tâm tu tập
Cuộc đời, không có gì bằng đạo lý từ bi
Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi
Ta từ giã các con, nơi Sa La Song Thọ
Rừng núi hoang vu, im bặt tiếng gió
Ngân hà nín thở, rơi rụng trăng sao
Rằm Tháng Hai âm lịch, trăng thắm lệ đào
Đức Từ Phụ Bổn Sư an nhiên niết bàn nhập diệt
Đại chúng cất lên Thích Ca Mâu Ni tha thiết
Núi rừng hòa vọng âm vang
Lan xa thế giới ba ngàn
Vượt qua mười phương tam thế
Vũ trụ càn khôn nhỏ lệ
Hướng về thế giới Ta Bà
Hộ trì đạo lý Thích Ca
Ngưỡng nguyện phổ chiếu Phật Đà
Hằng hà pháp giới châu sa
Nhất nhất chấp tay đồng Niệm Phật:
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
…………………………………………
…………………………………………
…………………………………………
 
Rằm Tháng Tư – năm Canh Dần 2010
TNT Mặc Giang

Nắng cuối thu sẽ là hơi thở

Nắng cuối thu dừng nghe hơi thở
của dòng sông. Và đếm đợi chờ
Những nỗi vắng ơ hờ lòng nhớ
Em nở hoa lần nữa rộn ràng


Có còn gì, anh cuối dòng sông?
Sao mờ mịt nắng cuối thu chợt lạnh
Sẽ soi bóng? Sẽ than thầm bất hạnh?
Cho giọt lệ về trôi cuối dòng sông?


Em sẽ đếm nắng thu, đếm từng hiu quạnh
Và ngủ vùi chiều đông. Và đợi vào Xuân
Rồi vòng tay thân. Rồi môi hôn thiên thần
Nắng cuối thu sẽ là hơi thở


Vũ Quỳ
(You wrote this, didn’t you, mt ?)

Cần phải học

 Hai mươi ba* chữ cái làm đầu
Theo âm bằng trắc chắp câu tập dần
Nhờ năm dấu đánh vào để thạo
Ghép mọi vần hoàn hảo chóng thông
Đến khi học đã thuộc lòng
Đọc xong lại viết, viết xong đọc liền
Cứ như thế cần chuyên mãi mãi
Dẫu ngu đần cũng phải sáng ra
Nói tiếng ta thì viết chữ ta
Tiếng nào nói được viết mà chẳng nên

Quốc ngữ quý hơn tiền hơn của
Biết được thời thêm sáng sủa trí khôn
Tha hồ đọc sách báo xem
Phổ thông các món ngày đêm học hành
Ban đại diện tán thành việc học
Các đại hội tiếp tục mở dần
Nhất la các bạn bình dân
Bao lần thất học muôn phần tối tăm
Ban đại diện cố tâm giúp đỡ
Bỏ tiền mua sách vở đã nhiều
Giúp giấy bút cho các bạn nghèo
Anh em đang học bao nhiêu tính rồi
Thế mà còn có bạn lười
Chúng ta cố học để rồi tiến thân.


 
          LÊ VĂN CHÍNH 
( Lúc bấy giờ chỉ tính 23 chữ cái)

Chiến Tranh

Em đã đoạt anh từ tay người đàn bà kia
Giống như người đàn bà kia đoạt anh từ tay người đàn bà khác
Bỗng chốc anh trở thành tư bản
Trong tay những kẻ chỉ yêu tiền

Ghen như sôi và giận như điên
Người đàn bà với trái chín trên tay vừa bị rớt xuống đất
Ghen như sôi và yêu như điên
Người đàn bà với ước mơ đang thành sự thật
Anh, dễ thương như cây và hiền lành như đất
Trong tay những kẻ chẳng yêu vườn!

Em đã đón anh về
Nhưng chắc gì giữ anh được lâu hơn
Rồi sẽ có một người đàn bà khác
Anh vốn yếu mềm và biếng nhác
Miếng mồi của chiến tranh man rợ diệu kỳ
Em sửng sốt nghĩ đến một ngày anh lại bỏ ra đi…

THÌ THẦM

Tình ngỡ nên duyên, chỉ ngập ngừng
Tình là gió mát thoảng sau lưng
Tình như sương khói bay hờ hững
Em lướt qua rồi hóa dửng dưng


Muôn ngả trần gian có mặn mà
Lối nào riêng tiễn bước em qua
Đồng chiều phờ phạc mòn rơm rạ
Phố xá chen chân dấu nhạt nhòa


Làm sao giữ mãi một tình yêu
Khi gió sau lưng đã đổi chiều
Khi nắng chiều tàn không rực chiếu
Khi trời cô độc ,đất cô liêu.


 

Chia mộng… đường xa!

Mộng hồng một giấc anh ru
Em như cánh lá mùa Thu ngại ngùng
Mây bay lồng bóng bên tùng
Phím-tơ anh gảy não nùng đêm sâu


Bên trăng gởi lại nhánh sầu
Câu thơ tinh mới đượm màu thiền-ca
Hiền hòa như điệu thu-ba
Trên dòng sông Hậu là đà ngã Tây


Rượu-tình anh nhấp- em say
Đuốc-hoa anh thắp lung lay địa-đàng
Thương anh nặng gánh việc làng
Em chia chung mộng… nhẹ nhàng đường xa?!


VTTT-04/05/2006

Góc phố không tên

Biết nói gì nơi phố vắng không tên
Người đâu nhớ mà quên cho được chứ
Một lần qua rồi trở thành quá khứ
Phố không người có ủ được mùa đâu


Tìm được gì trong mắt phố đêm thâu
Hay chỉ thấy nỗi sầu vương khắp ngả
Những giọt sương đọng đầy trên mắt lá
Lạnh run người lan tỏa đến mênh mông


Tìm được gì khi biết rõ là không
Đây con phố chẳng bóng người qua lại
Hiểu vì đâu trăng chẳng tròn khuyết mãi
Trên nền trời một dải những chòm sao


Tìm được gì dù chỉ giấc chiêm bao
Khi con phố thức thao cùng thao thức
Nhớ với thương xoáy sâu vào lồng ngực
Để từng cơn đau nhức đến xé lòng


Tìm được gì nơi góc phố rêu phong
Cây lặng lẽ cùng long đong cơn gió
Không ủ được mùa nên thu sẵn bỏ
Để giờ đây nức nở sữa xa mùa


Phố không người thôi đừng cố phân bua
Người không đến người chẳng ưa con phố
Biết nói gì hai hàng cây lá đổ
Phố không người… ừ… góc phố không tên…



 


 

SUỐI TÓC

Tóc em đen mượt mảnh mai
Buông dài qua khỏi bờ vai dập dờn
Mượt mà óng ánh chảy trơn
Xuống lưng chừng gió khẽ vờn thổi bay
Êm đềm dịu mát bàn tay
Say say sóng mắt ô hay gợi tình
xinh xinh người ngắm người nhìn
Lượt là giòng suối mông mênh đường chiều
Dáng duyên một nét mỹ miều
Chút hây hây nắng ngã xiêu lạc hồn
Ngẩn ngơ hồn trí chập chờn
Sợi đan thành sợi về mơn man lòng
Dạt dào hương ngát thơm nồng
Đưa hồn vào mộng…mộng hồng thiết tha
Gởi anh một chút lụa là
Một giòng suối tóc làm quà anh ơi
Men yêu khuấy động tình khơi
Nhung mềm một mái tóc đời luyến lưu

Tịnh Tâm

Kính lạy Đức Thích Ca

Kính lạy Đức Phật Thích Ca
Chúng sanh trong cõi Ta Bà
Vẫn còn buông lung giong ruổi
Nên nhiều thống khổ xót xa
 
Kính lạy Đức Phật Bổn Sư
Chúng sanh mê muội dễ hư
Gần mực thì đen nhào tới
Gần đèn thì lại hổ ngư
 
Kính lạy Đức Phật Từ Tôn
Hào quang phổ chiếu trường tồn
Sáng soi muôn ngàn tăm tối
Đạo mầu huyền nhiệm sắt son
 
Chúng con nguyện Đấng Cha Lành
Cuộc đời sinh tử trôi nhanh
Gia hộ chúng con tinh tấn
Vượt qua biển khổ loanh quanh
 
Chúng con nguyện Đức Từ Bi
Cuộc đời ngu muội mê si
Gia hộ chúng con vững bước
Lên đường Tứ Thành mà đi
 
Kính lạy Đức Phật Thích Ca
Trần gian đâu phải là nhà
Dắt con vượt qua nhà lửa
Về vui dưới bóng Phật Đà
 
Kính lạy Đức Phật Thế Tôn
Từ bi cứu độ chúng con
Chuông ngân ngàn năm tỉnh thức
Chơn kinh chớm nở tâm hồn
 
Chúng con cảm Đức quang minh
Cho con nương tựa bóng hình
Trên thời đền Bốn Ơn Nặng
Dưới thời cứu khổ hàm linh
 
Nam Mô Đức Phật Từ Bi
Đạo mầu diệu lý huyền vi
Sáng soi ngàn phương muôn hướng
Đưa đường dẫn lối con đi.
 
Rằm Tháng Tư – năm Canh Dần 2010
TNT Mặc Giang